Những Cuốn Sách Cực Hay Của Tác Giả Hồ Biểu Chánh

Những Cuốn Sách Cực Hay Của Tác Giả Hồ Biểu Chánh

Hồ Biểu Chánh (1/10/1885 – 4/11/1958) tên thật Hồ Văn Trung, tự Biểu Chánh, hiệu Thứ Tiên. Hồ Biểu Chánh là bút hiệu được ông ghép từ họ và tên tự.

Ông sinh ra trong một gia đình nghèo, thuở nhỏ phải chịu nhiều vất vả, thiếu thốn. Sau này nhờ chăm chỉ học hành, ông thi đậu bằng Thành chung rồi làm việc cho chính phủ Pháp, dần dần được thăng tới chức Đốc phủ sứ.

Ông bước chân vào làng văn từ rất sớm, bắt đầu bằng việc học chữ Hán và dịch truyện Tàu, kế đó sáng tác thêm ở rất nhiều thể loại như truyện thơ, tiểu thuyết, truyện ngắn, biên khảo, tùy bút phê bình, kịch bản tuồng… Cho đến khi mất, ông đã để lại cho đời một gia tài văn chương đồ sộ với hơn 100 tác phẩm, trong đó có 64 cuốn tiểu thuyết, hầu hết đều được công chúng đón nhận hết sức nồng nhiệt.

Ở theo thời

“Lời thánh hiền! Lời thánh hiền hay là hay hồi đời thánh hiền đó kìa, chớ theo bây giờ thì em coi dở quá, mà mình làm theo lại hại cho mình nữa chớ. Thầy nghĩ đó coi, như thánh hiền xưa nói “hoạnh tài bất phú”, trời ơi, sao lại bất phú? Không nhọc sức mà được tiền, thì là sướng lắm, mà hễ được tiền thì làm giàu ngay, tại sao mà nói bất phú?

Còn câu “tiền tài như phấn thổ” thì sai nhiều nữa. Tiền tài là tiền tài, chớ tiền tài như phấn thổ sao được.

Em nhớ câu “nhơn nghĩa thắng thiên kim” em bắt tức cười. Ðời nầy nhơn nghĩa thắng thiên kim không nổi đâu. Mình nghèo mình nói nhơn nghĩa ai thèm nghe chớ, họ có thiên kim họ nói bậy thiên hạ cũng dạ rân. Lại có câu “nghèo cho sạch, rách cho thơm”, thầy xét cho kĩ mà nói, nghèo mà sạch giống gì, rách mà thơm sao được, phải giàu người ta mới khen sạch, phải lành người ta mới khen thơm chớ.”

Hai khối tình

Processed with VSCO with s2 preset

“Ái tình là ý nghĩa của sự sống. Ngày nay khối tình của em đã tan rã, thế thì em còn sống làm chi nữa, mà chị khuyên em phải sống.”

“Sự sống còn nhiều mục đích khác cao thượng lắm, chớ nào phải sống đặng say sưa với ái tình mà thôi đâu.”

“Em không có mục đích nào khác nữa.”

“Em còn trẻ, em chưa lịch duyệt thế cuộc, nên em mới nói như vậy. Trong một ít nữa rồi em sẽ thấy sự sống có nhiều mục đích tốt đẹp nồng nàn hơn ái tình thập bội.”

Chút phận linh đinh

Thu Vân nghe tiếng con nói dường như tỉnh giấc mộng, nên vùng đứng dậy rồi dắt con đi lại xe.

Đi mới được vài bước, cô lại đứng lại, ngó mong phía tàu chạy, lấy khăn lau nước mắt rồi thở ra.

Thu Cúc thấy mẹ như thế thì cũng buồn nhiến trong lòng, nên đứng nắm tay mẹ không biểu về nữa.

Mẹ con đứng ngó trước mặt thì thấy dưới sông minh mông dòng nước, trên trời mù mịt vừng mây, người đã buồn mà cảnh lại thêm buồn, nước minh mông đưa khách biệt ly, mây mịt mù che người lưu lạc… Hai mẹ con nhìn cảnh và nhìn nhau mà khóc, khóc một hồi nữa rồi mới chịu lên xe về.

Cay đắng mùi đời

Hồ Biểu Chánh tên thật là Hồ Văn Trung, là một trong những nhà văn tiêu biểu nhất của Văn học Việt Nam giai đoạn giao thời 1900 – 1930. Tiểu thuyết của ông bao quát những mảng hiện thực, những nét văn hóa đặc trưng của Nam bộ vào những thập niên đầu thế kỷ 20. Đó là sự tha hóa của con người trước sự lớn lên vùn vụt của đầu óc trọng thương, là số phận đáng thương của những thường dân rơi vào cảnh cùng quẫn, là những câu chuyện thế sự giàu chất nhân văn của những con người trên vùng đất mới,…

Cay Đắng Mùi Đời thuật lại câu chuyện lưu lạc của một đứa bé con nhà giàu (con ông bà hội đồng Phan Thanh Nhàn), song bị vợ bé của cha âm mưu với chú đoạt gia tài, đem vứt bỏ ngay lúc sơ sinh. Một người đàn bà nhà quê (chị Ba Thời) có chồng là anh Hữu đi làm ăn xa xí được đem về nuôi, đặt tên là Ðược. Thằng Được lên chín thì anh Hữu trở về, anh ta bán nó cho Trần Cao Ðàng.

Thầy Ðàng trước kia dạy học, sau làm thông ngôn, gặp quan trên khắc khe, tức khí xin thôi việc, lại bị vợ bạc đãi bèn bỏ đi lang thang khắp lục tỉnh. Thầy xin con Liên và thằng Ðược, dạy chúng đàn ca trình diễn cho thiên hạ nghe mà kiếm tiền. Ngoài ra, những lúc rảnh rang, thầy còn dạy cho chúng học chữ quốc ngữ và chỉ bảo điều hay lẽ phải.

Một hôm ba thầy trò đến Trà Vinh, thầy Ðàng thấy một chú bếp xét giấy thuế thân đánh một người dân quê, thầy bất bình nên can thiệp. Vì vậy, thầy bị đưa ra tòa lãnh án 15 ngày tù. Trong thời gian thầy ở tù, con Liên và thằng Ðược gặp bà hội đồng Nhàn đem con là Thanh Phong lên Sài Gòn chữa bịnh. Bà hội đồng thấy con thích hai đứa trẻ này nên đem chúng đi theo dưới ghe và biên thư nhờ người dặn thầy Ðàng mãn hạn tù đến Mỹ Tho tìm bà.

Gặp thầy Ðàng, bà ngỏ ý xin con Liên và thằng Ðược để con bà có bầu bạn và giúp chúng lập thân sau này, thầy Ðàng thấy con Liên cần được bà Hội đồng dạy nữ công nữ hạnh nên bằng lòng cho nó ở lại, rồi dắt thằng Ðược ra đi… Nhiều chuyện lại tiếp tục xảy ra với thầy Ðàng và thằng Ðược. Rồi trải qua lắm điều cay đắng, nó lò mò tìm ra được gốc gác cùng gia đình…

Khéo léo khai thác những trớ trêu số mạng, những tao ngộ của cuộc đời để dệt nên một chuỗi biến cố ly kỳ, câu chuyện phiêu lưu “ấu thơ lưu lạc niên thiếu phong trần” của thằng Được trong tác phẩm Cay Đắng Mùi Đời của Hồ Biểu Chánh, dù trải qua bao năm dài tháng rộng, vẫn mãi để lại dư âm không thể nào quên.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *