Duyệt bởi
Thẻ: sách văn học

Top 5 Cuốn Sách Văn Học Nổi Bật Nhất Tháng 12

Top 5 Cuốn Sách Văn Học Nổi Bật Nhất Tháng 12

Tháng 12/2017 với những tác phẩm văn học “nặng ký” ở cả hai đầu: những gì xấu xa nhất loài người đang ngập chìm vào và những gì tốt đẹp chỉ cảm nhận được bằng con tim chân thành.

Ngày mai sương muối

Ngày mai sương muối đặc biệt ngay từ khi mở đầu: nhẩn nha, chậm rãi, nhưng kỳ lạ thay, càng đọc lại càng thấy cuốn hút, bởi đã lâu lắm mới lại bắt gặp một cuốn sách viết về con người chân thực, từng trải, sâu sắc và tài hoa đến thế!

Trương Tư Tần Quỳnh đã dắt chúng ta mê man đi qua hơn 500 trang sách để ngộ ra những lý lẽ và cội nguồn phi thường của đất đai cùng những số phận lạ lùng, bi tráng. Người đọc được thích thú khám phá những câu chuyện huyền hoặc nửa hư nửa thực kỳ lạ, những đối thoại đầy ẩn dụ giữa cõi âm và cõi dương, những trường đoạn rạo rực hấp dẫn, những phân tích diễn biến tâm lý tài tình, những đoạn thoại duyên dáng đặc sắc. Phía sau trang sách, nông dân và nông thôn đã chỉ cho chúng ta thấy rất nhiều đạo lý ở đời, đặc biệt là quy luật nhân quả.

Mộc mạc, điềm tĩnh, công bằng, không thổi phồng, bi kịch hóa; đặc biệt là chất “quê như không thể quê hơn” chỉ có ở người am hiểu sâu sắc về nông dân và nông thôn, Trương Tư Tần Quỳnh đã viết bằng cái tâm thiện về một chủ đề thời sự nóng bỏng là chuyện dự án, chuyện giải tỏa đền bù đất nông nghiệp, “người nông dân hiền lành bất lực, kẻ chiếm đất thì ranh ma không từ thủ đoạn nào”. Nhưng thời lớn hơn sự rất nhiều, đó là niềm tin của người nông dân, từng là “lực lượng chủ lực đóng góp trong các cuộc chiến tranh giữ nước”, với Đảng, với chế độ. Người nông dân hôm nay hiện lên thật là… nông dân: có thô tháp thật thà, có đanh đá chua ngoa, có nhút nhát tiểu nông, có khôn ngoan tinh quái…

Làng xóm, bờ xôi ruộng mật… không phải tự dưng có. Đã biết bao mồ hôi, máu, nước mắt đổ xuống của tầng tầng thế hệ, đời nọ nối đời kia vỡ đất gìn giữ mà nên. Từ đất người ta sinh ra, duy trì nòi giống, tồn tại, rồi trở về với cát bụi. Nhỏ thì túp lều, căn nhà, vườn tược; lớn thì đồng ruộng, núi đồi, thảo nguyên; lớn hơn nữa là cương thổ quốc gia… Đất mang giá trị vật chất và tinh thần ngang nhau, đều không thể dễ dàng cho đi, đánh đổi hay tùy tiện chiếm đoạt. Cuốn sách kết thúc bằng một câu hỏi khắc khoải và ám ảnh: “Ngày mai con người sẽ đi về đâu?”

Thế giới mới tươi đẹp

Sau Chúng tôi của Yevgeny Zamyatin, độc giả Việt Nam lại được đón đọc bản dịch của một trong những tác phẩm nền móng của thể loại tiểu thuyết phản địa đàng (dystopia), Thế giới mới tươi đẹp của Aldous Huxley.

Tiểu thuyết này tiêu biểu ở chỗ, khác với phần nhiều tác phẩm cùng thể loại, thay vì khắc họa cỗ máy nhà nước khổng lồ nghiền nát các công dân, xiềng xích các quyền cơ bản; thì nó lại vẽ ra một viễn cảnh xán lạn: giải trí ở khắp mọi nơi, tình dục không giới hạn, chính quyền ở rất xa không nhìn thấy nổi. Nhưng nỗi khiếp sợ bắt đầu từ đó: mọi người sẵn sàng chống trả sự đàn áp bằng dùi cui.

Thế giới mới tươi đẹp mô tả London vào năm A.F.632: (năm 632 Kỷ nguyên Ford), tức năm 2540, khi không còn nhân loại theo nghĩa cũ, mà là một đám người được làm mới lại hoàn toàn bằng công nghệ sinh học.

Ở đó không còn sinh sản (sinh sản kiểu cũ bị ghê tởm đến mức người ta không phát âm từ “mẹ” mà chỉ dám nói “m…”). Con người được sinh ra đã có sẵn các đẳng cấp (bằng việc pha trộn trong ống nghiệm), alpha, beta, làm lãnh đạo còn gamma, delta lao động chân tay.

Sau giờ làm việc, mọi công dân được cung cấp mọi phương tiện giải trí (kể cả ma túy soma), được làm tình bất tận (tốt nhất là làm tình tập thể), được học tập trong lúc ngủ (có máy dạy học ra rả thông điệp vào lỗ tai khi ngủ, truyền kiến thức vào trong tiềm thức) được thưởng thức nghệ thuật (nhưng chỉ có duy nhất một loại nghệ thuật được đón đợi là phim khiêu dâm), và không nên phí thời gian băn khoăn suy nghĩ gì. Thế giới đó có tươi đẹp không, có gì đáng phiền lòng không?

Cuốn sách là một lời tiên tri đau đớn về tương lai, không chỉ về tương lai công nghệ sẽ làm tha hóa con người, biến con người thành các sản phẩm sinh – hóa thuần túy, không còn đời sống tinh thần giữa ngập ngụa vật chất được sản xuất hàng loạt một cách vô nghĩa, mà quan trọng hơn là tương lai của xã hội từ chối cảm xúc cá nhân, từ chối suy ngẫm về cộng đồng và những giá trị nhân văn cơ bản. Đó chính là xã hội của tiêu dùng – giải trí ngay ở đầu thế kỷ 21 này đây.

Tác phẩm này được sáng tác từ những năm đầu thế kỷ 20, nhưng ngày nay phương Tây vẫn nhắc đến nó phải sự ứng nghiệm kỳ lạ đến những biến động chính trị gần đây: chiến thắng của tổng thống “hề” Donald Trump, sự vô minh khi ký vào bản kiến nghị Brexit của một số công dân Anh…

Chúng ta có nhiều vũ khí để chống lại nhà tù của chế độ cực quyền, nhưng chúng ta có gì để trốn khỏi những giá trị tầm thường ào ạt cùng đại dương của vui chơi.

Tạp âm trắng

Là một tác phẩm mẫu mực của chủ nghĩa hậu hiện đại, Tạp âm trắng vừa mô tả xuất sắc cả quá khứ và hiện tại của những năm 80 thế kỷ trước, vừa dẫn một đường nối quan trọng vào thời đại truyền thông đại chúng ngày nay.

Tạp âm trắng xuất sắc trong việc mô tả mớ hỗn độn mà truyền thông nhồi vào đầu cá nhân mỗi ngày bằng một văn phong hỗn độn không kém. Cuốn sách này bằng những câu văn phức tạp dẫn ta vào mê cung của những nỗi sợ mà truyền thông bày ra, rao bán và ngự trị mỗi ngày: những đám mây phóng xạ, quảng cáo lai với dạy yoga, tuyên truyền chính trị… Cá nhân bị thao túng, săn đuổi, bóp nghẹt và chơ vơ nhưng tay vẫn cầm điều khiển tivi và bấm bấm bấm.

Đọc cuốn sách, ta không còn thấy hiện thực và những con người sống trong đó nữa, mà chỉ thấy truyền hình lây lan ở khắp mọi nơi, chỉ còn tồn tại duy nhất một thứ hiện thực – thứ do TV vẽ ra (đến nỗi mà mây phóng xạ độc có chết người không, cứ ngồi yên chờ TV bảo nhé).

Sự kỳ quái ấy làm ta phải bật cười, nhưng cũng phải giật mình bởi quyền năng của chiếc TV với con người đương đại. Nó làm ta mắc kẹt trong núi thông tin, ru ta ngủ bằng mọi loại phim ảnh phỉnh lừa, moi tiền ta bằng những quảng cáo lòe loẹt, dạy ta sống bằng cách nhồi nhét đủ kiểu sợ hãi điên rồ,…

Đậm đặc trong tác phẩm này, nửa công khai nửa ẩn dụ, là sự phê phán chủ nghĩa tư bản – chủ nghĩa tiêu thụ trong kỷ nguyên đại chúng hóa thông tin – thông qua chồng chất các biểu tượng lớn: phóng xạ, môn Hitler học, quảng cáo, ám ảnh cái chết, công nghệ mới… Từ đó, Don Delillo đưa một cái nhìn không khoan dung về nửa bên kia đen tối của nước Mỹ cũng như sự tuyệt vọng giữa sự thờ ơ vô cảm đang nuốt chửng loài người, từng tích tắc một.

Nơi anh định bỏ em lại

Loạn xạ và nhốn nháo như mọi tác phẩm của Jonathan Tropper, Nơi anh định bỏ em lại khai thác một chủ đề quen thuộc: cá nhân biết làm gì với cái cuộc đời lùng bùng của mình đây.

Mở màn bằng cảnh nhân vật chính Judd phát hiện ra vợ của anh đang làm tình (một cách hừng hực) với tay sếp trên chính giường của mình, và ít lâu sau thì một cuộc gọi từ người mẹ (mới phẫu thuật chỉnh ngực) rằng bố anh vừa mất, hãy mau về.

Khi đặt chân về mái nhà xưa, cảnh đoàn viên cũng chẳng vui vẻ gì: ông anh chăm chỉ nghiêm túc mãi chưa có con (vợ lại là bạn gái cũ của Judd), ông em trác táng gái gú, bà chị chán chồng đem hai con về quê. Di nguyện cuối cùng của bố là cả gia đình hãy ở với nhau một tuần. Một tuần đó, bao nhiêu bi – hài kịch diễn ra, bao nhiêu quá khứ được lật lại, bao nhiêu dồn nén vẫn cứ âm ỉ, và ít nhiều hạnh phúc, cuối cùng, đã mỉm cười.

Jonathan Tropper là môt nhà văn bậc thầy ở chỗ luôn cân bằng giữa hài hước và buồn thương, ồn ã và lắng đọng, chất chứa và giải tỏa. Chỉ sự cân bằng ấy mới giúp cá nhân tìm lại chính mình giữa đủ những khổ ải tinh thần của đời sống hiện đại.

Tropper còn tinh tế chỉ ra rằng, cuộc sống này luôn lộn xộn, cá nhân sẽ dậm chân tại chỗ hoặc vượt qua được mớ lộn xộn đó, nhưng cần nhất là ngồi lại với nhau, tình yêu thương rồi sẽ hàn gắn chúng ta, rồi mọi việc sẽ ổn. Hãy trở về nhà, dũng cảm đối mặt, và hạnh phúc sẽ quay lại, một lần nữa.

Nhà luôn là nơi chứng kiến ta trưởng thành, dù ở độ tuổi bao nhiêu, dù cha mẹ đã vắng bóng, dù anh em đã rất lâu rồi không nhìn thấy nhau.

Etta và Otto và Russell và Jams

Đây là một cuốn sách về chuyến phiêu lưu đi tìm biển cả, xuyên qua những vùng hoang dã của Canada và được thực hiện bởi bà lão 83 tuổi xách súng theo (mắc chứng hay quên) đi cùng một con sói (biết nói chuyện).

Cuộc phiêu lưu này còn dẫn thêm một bạn đồng hành không mời nữa: một cụ ông hàng xóm, 80 tuổi, chân cà nhắc lái xe tải cà tàng – thầm thương bà từ thời thơ bé, lo lắng quá mà lần theo người bạn nữ. Đó là chưa kể đến ông chồng bà cụ ngồi nhà đợi (vô cùng tin tưởng vào vợ mình) cũng phiêu lưu trong tâm trí.

Cả cuốn sách là bốn chuyến đi rất riêng, đẹp như cổ tích, kỳ lạ đến chân thực như văn học hiện thực huyền ảo, đẫm chất thơ như những khúc hát đồng quê. Chuyến đi trải dài cả trên những đồng cỏ Canada lẫn ký ức ấu thơ của mỗi người lẫn sự không tưởng của bước đi và chờ đợi.

Tất cả hòa quyện vào nhau, chỉ dấu cho nhau, cắt ngang qua nhau, chồng chất lên nhau, rồi hé lộ những yêu thương, những dang dở mà đời người ai cũng ấp ủ trong tim. Những chân trời trong tâm hồn, đó mới là cái đích cuối của tác giả khi cho ngòi bút di chuyển uốn lượn cùng đoàn người kỳ lạ trên.

Cuốn sách này đầy chất thơ, chất thơ của sự tái khám phá lại bản thân. Và nhất là chất thơ từ sự tĩnh tại của những con người đã trải qua cả một cuộc đời yêu thương “Anh hi vọng là em vẫn đang nhìn thấy mọi thứ. Anh chỉ viết để bảo em rằng: anh ở đây, đừng lo lắng. Anh ở đây, vẫn thở, vẫn đợi.”

Top 5 Tác Phẩm Văn Chương Nổi Bật Nhất 2017

Top 5 Tác Phẩm Văn Chương Nổi Bật Nhất 2017

Năm 2017 là năm văn chương Việt đón nhận khá nhiều tác phẩm có tính tìm tòi, sáng tạo, bên cạnh những cuốn sách văn học tạo được hiệu ứng khác.

Đêm núm sen – một tác phẩm lớn của Trần Dần lần đầu ra mắt sau 56 năm nằm im trong ngăn tủ vẫn đủ sức chinh phục bạn đọc hiện đại. Một Nguyễn Bình Phương bền bỉ, không ngừng sáng tạo và gợi ra những triết lý nhân sinh ở Kể xong rồi đi.

Một Dương Tường – con người của thi ca – với những lãng mạn và nhân văn bằng lối thơ “âm” và “tượng hình” trong Dương Tường thơ. Một 6 ngày của Tô Hải Vân kể bức tranh xã hội đương thời. Và một Con chim Joong bay từ A đến Z với câu chuyện ngổn ngang thời hậu chiến.

Đêm núm sen – bom tấn văn chương 2017

Đêm núm sen xuất bản lần đầu vào giữa năm 2017, nhưng vốn đã được tác giả Trần Dần (vốn được mệnh danh là “nhà cách tân”) viết xong vào năm 1961. Tuy chính thức ra mắt muộn 56 năm, tác phẩm vẫn đủ hiện đại, mời gọi những hướng nghiên cứu mới.

Đêm núm sen dưới vỏ một câu chuyện đồng thoại, về tình yêu của anh Kiến Gầy và cô Sứa trong thế giới loài kiến, để nói về câu chuyện tình yêu trong chiến tranh. Trong chiến tranh, những khát khao của tình yêu dường như mãnh liệt hơn, những rung động của tình yêu dường như tinh tế hơn, và chuyện yêu đương dường như đẹp đẽ hơn.

Tác phẩm không chỉ cho thấy vẻ đẹp của tình yêu, mà còn chứng minh sự phi nghĩa của chiến tranh. Chiến tranh là chia cắt, là nghiền nát những ước mơ, những thân thể, tàn phá làng mạc, thành phố…

Vào thời điểm những năm 1961, không ai viết về chiến tranh như Trần Dần. Ông mô tả chiến tranh từ điểm nhìn của người lính trên chiến hào; và cho tới 1981, Bảo Ninh mới cho ra mắt Nỗi buồn chiến tranh với điểm nhìn như thế.

Đêm núm sen, tác giả đứng từ số phận của một con người cá nhân, nhìn từ “con người” mà lịch sử thường bỏ qua. Ông nói mọi cuộc chiến đều phải kết thúc, kết thúc là quy luật của chiến tranh, nhưng chiến tranh đi qua khiến ai cũng mang theo vết sẹo.

Dương Tường thơ – người đứng về phe nước mắt

Cuốn sách là tuyển chọn những bài thơ tiêu biểu trong sự nghiệp của nhà thơ Dương Tường. Vốn nổi tiếng trong lĩnh vực dịch thuật, dành 80% thời gian cho công việc dịch sách, song thơ ca luôn có vị trí quan trọng với ông.

Theo tác giả 85 tuổi, đây sẽ là cuốn thơ cuối cùng trong sự nghiệp của ông. “Đúng ra, đó là tuyên ngôn của tôi, tuyên ngôn về cách sống của tôi. Đó là: Tôi đứng về phe nước mắt” – nhà thơ Dương Tường nói.

Dương Tường thơ được in trên chất liệu giấy cao cấp, trình bày đẹp. Nội dung được chia làm bốn phần: Tôi đứng về phe nước mắt, Le Soir est tout soupirs, At the Vietnam wall, Thơ thị giác. Dương Tường chứng minh là một người sáng tạo chữ. Trong sách, chất liệu ngôn ngữ được thể hiện là tiếng Việt, tiếng Pháp và tiếng Anh trong thể loại thơ chữ và thơ thị giác.

Thơ của Dương Tường giàu tính nhạc và biểu hình. Đọc thơ ông, độc giả có thể nghe được những âm vọng, thấy được những mảng màu quyến rũ. Thơ Dương Tường có giọng điệu riêng, những bài thơ mà hiệu quả âm nhạc, tạo hình là một sức mạnh cảm xúc, ý tưởng, tình cảm. Theo nhà phê bình, nhà thơ Hoàng Hưng, chỉ nguyên điều đó đủ ghi tên một Dương Tường trong số các nhà thơ đóng góp vào sự phát triển của thơ hiện đại Việt Nam.

Kể xong rồi đi – thách thức các nhà phê bình thế hệ mới

Nói như nhà văn Bảo Ninh, tác giả của Kể xong rồi đi – nhà văn Nguyễn Bình Phương  là một cây bút hạng nhất hiện nay. Bởi vậy, biên tập viên cuốn sách phải “giành giật”, và cảm thấy may mắn khi có được bản thảo của tiểu thuyết này.

Còn các nhà phê bình có nhiều cách nghiên cứu, bởi tác giả chọn giọng kể, với lối viết tiết chế tối đa những miêu tả, khiến người đọc thỏa sức với các hướng tiếp cận. Tác phẩm xứng đáng với sự tranh luận của độc giả, và là đối tượng, một thách đố nhà phê bình thời đại mới.

Tiểu thuyết Kể xong rồi đi viết về tuổi già của một đại tá về hưu, qua lời kể của một cậu cháu “bồ côi bồ cút mắt lác”. Câu chuyện bắt đầu bằng sự việc ông đại tá bị đột quỵ, nằm viện, được đưa trở về nhà và đi tới cái chết. Quá trình kể về tuổi già của ông đại tá, cậu cháu nuôi liên tục được liên hệ, mở rộng câu chuyện về những cái chết. Ở đó, các nhân vật chết theo nhiều cách khác nhau: vì chiến tranh, vì thù hận, tai nạn, chết bất đắc kỳ tử…

Điều ấy cho thấy cái chết ở gần ta hơn ta tưởng, tham dự vào bàn tiệc cuộc sống nhiều hơn ta nghĩ. Có thể tìm thấy ở đó nhiều chuyến đi của những con người và số phận khác nhau, thấp hèn hay vinh quang, nhẹ nhàng hay khốc liệt, ngẫu nhiên hay tất nhiên, nhưng đều cùng một điểm đến. Hình dáng của cái chết được làm sáng rõ: vừa giản dị vừa quyền lực, vừa kinh dị lại siêu phàm.

Kể về cái chết, nhưng tiểu thuyết khiến người đọc suy tư về sự sống. Cái chết xuất hiện dày đặc, để người đọc chiêm nghiệm về cõi nhân sinh nhàu nát. Qua những cái chết, nhà văn nói về sự bèo bọt, phù du của kiếp người.

6 ngày – nỗi cô đơn của con người trong đời sống hiện đại

Tiểu thuyết 6 ngày của tác giả Tô Hải Vân đã được vinh danh tại Giải thưởng Hội Nhà văn Hà Nội, hạng mục Văn xuôi. Đây là một giải thưởng văn chương uy tín của Việt Nam trong nhiều năm qua.

Tác phẩm viết về nỗi cô đơn của con người trong cuộc sống hiện nay, qua cuộc đời nhân vật chính Phạm Bản. Anh là một kỹ sư yêu nghề, giỏi chuyên môn, bị vợ bỏ. Với số tiền ít ỏi, anh tìm mua một căn nhà nhỏ. Nghe đồn ngôi nhà có ma.

Tác phẩm với những câu chuyện hư hư thực thực, vừa bi hài vừa có lý vừa vô lý nhằm thể hiện cõi nhân gian phong phú. Một đời sống công chức thực mà ảo, nhưng câu chuyện nghe qua radio mỗi đêm dường như ảo mà thực, có sức ám ảnh. 6 ngày của Tô Hải Vân là thế giới đẹp đẽ với những số phận mang bản sắc riêng của người Hà Nội xưa và nay.

Con chim Joong bay từ A đến Z – chuyện ngổn ngang thời hậu chiến

“Tôi là một khẩu súng máy hiệu M134, được sản xuất từ bang Ohio, nước Mỹ. Người Việt Nam thường gọi dòng súng máy như tôi là đại liên hạng nặng” – giới thiệu về một khẩu súng chỉ quyến rũ đến thế là cùng. Hề đến thế là cùng. Khẩu súng cũng như vai hề trong chèo xuất hiện ở giữa, khi tất cả đã mỏi mệt, căng thẳng vì các tình huống đang được thắt nút dần dần.

Hề nhảy vụt ra… “tôi ra đây”… thì trong tiểu thuyết Con chim Joong bay từ A đến Z của nhà văn Đỗ Tiến Thụy khẩu súng nhảy ra… “tôi là một khẩu súng”… Nhưng hề chỉ để mua vui, còn trong tiểu thuyết khẩu súng đóng một vai trò đặc biệt là nếm vị máu và làm cân đối cho cuốn tiểu thuyết. Nó thay thế cho Cụ Chủ ở phần đầu, khi mà mọi biến cố gia đình đều xoay quanh cụ.

Ở phần đầu, khi Cụ Chủ còn sống, không phải cái ác không tồn tại trong gia đình cụ. Nó tồn tại dưới một lớp màng được che chắn kỹ lưỡng bởi các lý tưởng, giáo điều. Các cuộc họp vẫn diễn ra thường xuyên vào buổi tối, Cụ Chủ vẫn nói với mọi người về điều thiện, đạo đức, về xác tín làm người. Nhưng chính cụ cũng là một điều ác; chính cái bóng quá lớn của cụ là một điều ác phủ lên các điều ác khác.

Bản thân một tấm bạt che thì không bao giờ có tội, nhưng khi con người ta mượn tấm bạt lấy bóng tối làm điều khuất tất thì cái bạt thành có tội. Thêm nữa, Cụ Chủ là người không hợp thời, xã hội tiến đi bao năm cụ vẫn khoanh vùng tất cả như những năm chiến tranh, áp lên mọi người, thì ấy là ác.

Ở phần cuối, mọi biến cố đều xoay quanh khẩu súng. Chỉ khác Cụ Chủ giữ vai trò trực tiếp, tác động trực tiếp (dù trên danh nghĩa các cuộc gia đình) đến đời sống mọi thành viên trong gia đình. Khẩu súng ngược lại, nó không hề quen biết các thành viên, nhưng một cách gián tiếp tất cả các dòng chảy nhân vật đều hướng đến nó, chờ đợi nó.

Khẩu súng chu du qua bốn cuộc chiến tranh gồm: Chống Mỹ, Biên giới Tây Nam, Biên giới Việt – Trung, Cuộc chiến trong thời bình. Cuối cùng khẩu súng đã thất bại.

Tiểu thuyết của Đỗ Tiến Thụy, qua lời kể con chim và khẩu súng đại liên, kể lại câu chuyện dữ dội với ngổn ngang những xung đột thời hậu chiến. Tác phẩm còn ẩn chứa tiếng kêu tuyệt vọng từ thiên nhiên.

Những Cuốn Sách Văn Học Hay Nhất

Những Cuốn Sách Văn Học Hay Nhất

Những cuốn sách văn học hay khiến cho các bạn đọc trẻ hay các đối tượng khác vẫn hay thích đọc và tìm đọc. Qua bao nhiêu thời gian, chúng ta đã có rất nhiều tác phẩm văn học cực hay.

Nhân tiện đây tôi xin giới thiệu đến các bạn độc gần xa thêm Những cuốn sách văn học hay nhất từ trước đến nay:

Nhà Giả Kim

Tất cả những trải nghiệm trong chuyến phiêu du theo đuổi vận mệnh của mình đã giúp Santiago thấu hiểu được ý nghĩa sâu xa nhất của hạnh phúc, hòa hợp với vũ trụ và con người.

Tiểu thuyết Nhà giả kim của Paulo Coelho như một cuốn sách văn học kể về một câu chuyện cổ tích giản dị, nhân ái, giàu chất thơ, thấm đẫm những minh triết huyền bí của phương Đông. Trong lần xuất bản đầu tiên tại Brazil vào năm 1988, sách chỉ bán được 900 bản.

Nhưng, với số phận đặc biệt của cuốn sách dành cho toàn nhân loại, vượt ra ngoài biên giới quốc gia, Nhà giả kim đã làm rung động hàng triệu tâm hồn, trở thành một trong những cuốn sách bán chạy nhất mọi thời đại, và có thể làm thay đổi cuộc đời người đọc.

“Nhưng nhà luyện kim đan không quan tâm mấy đến những điều ấy. Ông đã từng thấy nhiều người đến rồi đi, trong khi ốc đảo và sa mạc vẫn là ốc đảo và sa mạc.

Ông đã thấy vua chúa và kẻ ăn xin đi qua biển cát này, cái biển cát thường xuyên thay hình đổi dạng vì gió thổi nhưng vẫn mãi mãi là biển cát mà ông đã biết từ thuở nhỏ.

Tuy vậy, tự đáy lòng mình, ông không thể không cảm thấy vui trước hạnh phúc của mỗi người lữ khách, sau bao ngày chỉ có cát vàng với trời xanh nay được thấy chà là xanh tươi hiện ra trước mắt.

Có thể Thượng đế tạo ra sa mạc chỉ để cho con người biết quý trọng cây chà là, ông nghĩ.

Tony Buổi Sáng – Trên Đường Băng

“Khi còn trẻ, hãy ra ngoài nhiều hơn ở nhà. Hãy nhào vô xin người khác “bóc hết, lột sạch” khả năng của mình. Chỉ sợ bất tài nộp hồ sơ “xin việc”, mà chả ai thèm cho, chả ai thèm bóc lột. Khi đã được bóc và lột hết, dù sau này đi đâu, làm gì, bạn đều cực kỳ thành công.

Vì năng lực được trui rèn trong quá trình làm cho người khác. Sự chăm chỉ, tính kỷ luật, quen tay quen chân, quen ngáp, quen lười… cũng từ công việc mà ra.

Mọi ông chủ vĩ đại đều từng là những người làm công ở vị trí thấp nhất. Họ đều rẽ trái trong khi mọi người rẽ phải. Họ có những quyết định không theo đám đông, không cam chịu sống một cuộc đời tầm thường, nhạt nhòa… rồi chết.

Còn những bạn thu nhập 6 triệu cũng túng thiếu, 20 triệu cũng đi vay mượn để tiêu dùng, thì thôi, cuộc đời họ chấm dứt giấc mơ lớn. Tiền nong cá nhân quản lý không được, thì làm sao mà quản trị tài chính một cơ nghiệp lớn?”. Tư duy thế nào thì nó ra số phận thế đó.”

(Tony buổi sáng)

Trên đường băng là một cuốn sách văn học tập hợp những bài viết được ưa thích trên Facebook của Tony Buổi Sáng. Nhưng khác với một tập tản văn thông thường, nội dung các bài được chọn lọc có chủ đích, nhằm chuẩn bị về tinh thần, kiến thức…cho các bạn trẻ vào đời. Sách gồm 3 phần: “Chuẩn bị hành trang”, “Trong phòng chờ sân bay” và “Lên máy bay”, tương ứng với những quá trình một bạn trẻ phải trải qua trước khi “cất cánh” trên đường băng cuộc đời, bay vào bầu trời cao rộng.

Những bài viết của Tony sinh động, thiết thực, hài hước và xuất phát từ cái tâm trong sáng của một người đi trước nhiều kinh nghiệm.

Anh viết về thái độ với sự học và kiến thức nói chung, cách ứng phó với những trắc trở thử thách khi đi làm, cách sống hào sảng nghĩa tình văn minh…truyền cảm hứng cho các bạn trẻ sống hết mình, trọn vẹn từng phút giây.

Tuy đối tượng độc giả chính mà cuốn sách hướng đến là các bạn trẻ, nhưng độc giả lớn tuổi hơn vẫn có thể đọc sách để hiểu và có cách hỗ trợ con em mình một cách đúng đắn, chứ không “ủ” con quá kỹ để rồi tạo ra một thế hệ yếu ớt, không biết tự lập. Những người đi làm nhiều năm đọc sách cũng có thể nhìn lại con đường đi của mình, tự ngẫm đó đã phải là con đường mình muốn đi chưa, bởi thay đổi không bao giờ là quá muộn.

Cà Phê Cùng Tony

Có đôi khi vào những tháng năm bắt đầu vào đời, giữa vô vàn ngả rẽ và lời khuyên, khi rất nhiều dự định mà thiếu đôi phần định hướng, thì CẢM HỨNG là điều quan trọng để bạn trẻ bắt đầu bước chân đầu tiên trên con đường theo đuổi giấc mơ của mình. Cà Phê Cùng Tony là cuốn sách văn học tập hợp những bài viết của tác giả Tony Buổi Sáng.

Đúng như tên gọi, mỗi bài nhẹ nhàng như một tách cà phê, mà bạn trẻ có thể nhận ra một chút gì của chính mình hay bạn bè mình trong đó: Từ chuyện lớn như định vị bản thân giữa bạn bè quốc tế, cho đến chuyện nhỏ như nên chú ý những phép tắc xã giao thông thường.

Chúng tôi tin rằng những người trẻ tuổi luôn mang trong mình khát khao vươn lên và tấm lòng hướng thiện, và có nhiều cách để động viên họ biến điều đó thành hành động. Nếu như tập sách nhỏ này có thể khơi gợi trong lòng bạn đọc trẻ một cảm hứng tốt đẹp, như tách cà phê thơm vào đầu ngày nắng mới, thì đó là niềm vui lớn của tác giả Tony Buổi Sáng.

Tony Buổi Sáng cũng là tác giả của Trên đường băng, tác phẩm hiện đã bán hơn 200.000 bản.

5 Centimet Trên Giây

5cm/s không chỉ là vận tốc của những cánh anh đào rơi, mà còn là vận tốc khi chúng ta lặng lẽ bước qua đời nhau, đánh mất bao cảm xúc thiết tha nhất của tình yêu.

Bằng giọng văn tinh tế, truyền cảm, 5 centimet trên giây mang đến những khắc họa mới về tâm hồn và khả năng tồn tại của cảm xúc, bắt đầu từ tình yêu trong sáng, ngọt ngào của một cô bé và cậu bé. Ba giai đoạn, ba mảnh ghép, ba ngôi kể chuyện khác nhau nhưng đều xoay quanh nhân vật nam chính, người luôn bị ám ảnh bởi kí ức và những điều đã qua…

 

Khác với những câu chuyện cuốn bạn chạy một mạch, truyện này khó mà đọc nhanh. Ngón tay bạn hẳn sẽ ngừng lại cả trăm lần trên mỗi trang sách. Chỉ vì một cử động rất khẽ, một câu thoại, hay một xúc cảm bất chợt có thể sẽ đánh thức những điều tưởng chừng đã ngủ quên trong tiềm thức, như ngọn đèn vừa được bật sáng trong tâm trí bạn.

Và rồi có lúc nó vượt quá giới hạn chịu đựng, bạn quyết định gấp cuốn sách văn học này lại chỉ để tận hưởng chút ánh sáng từ ngọn đèn, hay đơn giản là để vết thương trong lòng mình có thời gian tự tìm xoa dịu.

Khu Vườn Ngôn Từ

Khu vườn ngôn từ kể về một tình yêu còn xa xưa hơn cả tình yêu.

Khái niệm tình yêu trong tiếng Nhật hiện đại là luyến hoặc ái, nhưng vào thời xưa nó được viết là cô bi, nghĩa là nỗi buồn một mình. Shinkai Makoto đã cấu tứ Khu vườn ngôn từ theo ý nghĩa cổ điển này, miêu tả tình yêu theo khái niệm ban sơ của nó, tức là cô bi – nỗi buồn khi một mình thương nhớ một người.

Những ngày mưa triền miên…. Nơi hàng hiên ngập tràn màu xanh của một khu vườn Nhật Bản… Có một cảm xúc êm dịu đến không thốt nên lời cứ thế manh nha, tựu hình và lửng lơ tồn tại. Trong lúc dòng đời cuồn cuộn chảy trôi, tất cả hối hả tiến về phía trước, thì cậu và cô lại dừng chân, chìm xuống trong tĩnh lặng riêng mình, và ở cái vũng tĩnh lặng đó, họ tìm thấy nhau. Dần dần và mạo hiểm, quên đi cả các chênh lệch về tuổi tác và vị trí, họ thả hồn mình trôi về nhau hòa điệu.

Làm nền cho tất cả là mưa rơi không ngừng, là lá mướt mát rung rinh. Nhưng khi mưa tạnh và trời quang trở lại, mọi đường nét của hiện thực trở nên rõ rệt đến khắc nghiệt, thì những êm dịu và lửng lơ kia liệu còn khả năng tồn tại?

Mặc Kệ Thiên Hạ – Sống Như Người Nhật

Cuốn sách gối đầu giường cho những người hay lo lắng, sợ hãi và luôn thấy mình kém may mắn

Dành cho những ai muốn được sống là chính mình, cuộc đời của mình, tuổi trẻ của mình.

Đã đến lúc bạn nên dừng tìm kiếm sự an ủi ở người khác, hoặc chờ đợi sự giúp đỡ từ một ai đó. Bởi an ủi hay giúp đỡ về mặt cảm xúc đôi khi giống như con dao hai lưỡi. Nó có thể giúp bạn chống đỡ lo âu hay muộn phiền nhất thời, nhưng lại đẩy bạn chìm sâu hơn vào những cảm xúc tiêu cực đó. Giống như một đứa trẻ khi vấp ngã, bạn mong đợi một sự xoa dịu từ người lớn, mà quên mất rằng sự “hỗ trợ” ấy chỉ càng khiến bạn mãi chẳng thể nào “biết đi”.

Và Mặc hệ thiên hạ, sống như người Nhật chính là cuốn sách văn học này dành cho những người muốn đi bằng chính đôi chân mình. Dành cho những người muốn gạt bỏ những nỗi sợ bởi chính tay mình, chứ không cầu cứu bất kì sự trợ giúp nào.

Hãy thử sống một ngày “mặc kệ thiên hạ”, mặc kệ những lời nhận xét từ người khác. Hãy thử sống một ngày bạn cho phép mình từ bỏ, từ bỏ những thứ khó khăn, ngổn ngang lo lắng. Hãy thử sống một ngày bạn trân trọng mọi cung bậc cảm xúc bên trong con người bạn.

“Nếu bạn có thể thẳng thắn đối diện với bản thân và từ bỏ những thứ đang giam cầm bạn, bạn sẽ trở thành con người có chính kiến, biết quý trọng hơn và đặt những cảm xúc của bản thân lên trên mọi ánh nhìn của người khác.”

Mari Tamagawa khuyến khích mỗi người nên sống thật và ngưng phán xét bản thân. Thật lãng phí khi bạn để cuộc đời mình phải trải qua những tháng ngày khổ sở chỉ vì cái nhìn của người khác. Cũng đừng tin vào những “chiếc phao” cứu cánh mà bạn nhầm tưởng rằng sẽ giúp mình rũ bỏ được mọi lo lắng. Tổn thương tâm lí, áp lực hay nỗi sợ… của bản thân, chúng ta phải đối mặt với nó, chiến đấu và tự chữa trị cho chính mình.

Đã đến lúc bạn cần phải nói lời tạm biệt với cuộc sống đầy âu lo đang rút cạn năng lượng của bạn. Cuộc đời của bạn không thuộc về ai khác, cuộc đời của bạn thuộc về bạn. Tháng 3 này hãy để “Mặc kệ thiên hạ, sống như người Nhật” giúp bạn bắt đầu cuộc đời mới, cuộc đời mang tên chính mình.

Điều Kỳ Diệu Của Tiệm Tạp Hóa

Một đêm vội vã lẩn trốn sau phi vụ khoắng đồ nhà người, Atsuya, Shota và Kouhei đã rẽ vào lánh tạm trong một căn nhà hoang bên con dốc vắng người qua lại. Căn nhà có vẻ khi xưa là một tiệm tạp hóa với biển hiệu cũ kỹ bám đầy bồ hóng, khiến người ta khó lòng đọc được trên đó viết gì.

Định bụng nghỉ tạm một đêm rồi sáng hôm sau chuồn sớm, cả ba không ngờ chờ đợi cả bọn sẽ là một đêm không ngủ, với bao điều kỳ bí bắt đầu từ một phong thư bất ngờ gửi đến.

Tài kể chuyện hơn người đã giúp Keigo khéo léo thay đổi các mốc dấu thời gian và không gian, chắp nối những câu chuyện tưởng chừng hoàn toàn riêng rẽ thành một kết cấu chặt chẽ, gây bất ngờ từ đầu tới cuối.

Đêm Núm Sen

Khi kiến Gầy phải lòng một cô gái vú vểnh, và sục sạo đến tận nhà của cô nàng, tức biệt thự Đá Đỏ, để tìm hiểu và tỏ tình, anh chàng không sao ngờ được cuộc chinh phục của mình lại có thể gian nan đến thế… và nhất là, có thể bị chia cắt đến như vậy.

Bởi cuộc chiến.

Tình yêu của kiến Gầy, như của bao nhiêu người-kiến kiến-người khác, đã bị chiến tranh tràn qua, như một cơn hồng thủy. Đêm núm sen, hơn cả một cuộc phiêu lưu vào một thế giới giả tưởng, nơi mà cuộc sống cá nhân, bị nghiền nát và cuốn đi bởi chiến tranh, bởi đời sống tập thể, trước hết, là một cuộc trình diễn ngôn ngữ của một tác giả mà từ vựng là của thi ca và cảm xúc là của thi sĩ.

Ai có thể tả những phấp phỏng, thẹn thùng, nhớ nhung, đay khổ, say đắm như Trần Dần? Ai có thể tả đêm núm sen phập phồng cảm xúc và sexy như Trần Dần?
 Với Đêm núm sen là một cuốn sách văn học hay, sự viết của Trần Dần một lần nữa khẳng định rằng tiếng Việt đẹp thế nào và vì sao ông vẫn là một thành lũy vời vợi… Chẳng phải vậy ư, khi những trang bản thảo ố vàng, tìm được đường trở lại sau hơn nửa thế kỷ bị cất giấu, bị gián nhấm và thất lạc, vẫn tỏa nguyên một “quyền lực man mác” lên chúng ta hôm nay.
Chân Đi Không Mỏ
… Campuchia trong tôi cứ như một cuốn sách mà không bao giờ tôi đọc hết, cũng chẳng bao giờ muốn đọc hết. Mọi thứ cứ dở dang, ngổn ngang để một ngày, chợt nhớ ra thì lật đật xếp lại. Trong lúc ấy, rất có thể sẽ lại bất thình lình bắt gặp chính mình đâu đó giữa những kỷ niệm dài như năm tháng. Nếu đã một lần đến Siem Reap, bạn sẽ không bao giờ trở về là bạn nguyên vẹn như khi đến. Bởi bạn biết một nỗi nhớ, một niềm thương, một mảnh tâm hồn đã vô tình ở lại đâu đó nơi những ngôi đền linh thiêng.
Đinh Hằng của cuốn sách mới này vẫn là Đinh Hằng của Quá trẻ để chết, vừa mạnh mẽ và tỉnh táo, vừa đam mê và nhạy cảm. Với Chân đi không mỏi  là một cuốn sách văn học mà tác giả dẫn người đọc đi cùng cô đến những nẻo đường khác nhau của Đông Nam Á, khám phá vẻ đẹp và sự phong phú muôn màu của những nước láng giềng gần gũi “vừa quen vừa lạ” của chúng ta.
 Và, luôn luôn như vậy, Hằng không chỉ là người chia sẻ kinh nghiệm và kiến thức mà còn là người truyền cảm hứng, người “mồi lửa”, khiến cho ngay cả người đọc hững hờ an phận nào đó cũng phải ngước mắt lên khỏi sách, thấy mình đang bước đi trên một cuộc viễn du…
Tôi Du Hành Một Mình

Sáu năm trước, một bé gái sơ sinh bị bắt cóc tại bệnh viện Ringerika ở Honefoss. Sáu năm sau, một bé gái sáu tuổi bị treo lơ lửng trên cây bởi sợi dây nhảy quanh cổ. Cô bé mặc kiểu váy búp bê kỳ lạ. Trên ngực đeo mảnh giấy ghi dòng chữ: Tôi du hành một mình.

Khi đó, Mia Krüger,nữ cảnh sát điều tra tài năng, đang ẩn mình trên hòn đảo cô lập ngoài biển. Đắm chìm trong ký ức buồn đau, cô đã tự ấn định thời hạn cuộc đời mình. Bất ngờ, Holger Munch xuất hiện, đem theo những bức ảnh. Khi nhìn thấy số 1 khắc trên móng tay bé gái, Mia biết đây mới chỉ là khởi đầu một chuỗi án mạng bi thảm. Và dù không còn thiết tha cuộc sống, cô nhận lời trở về Oslo, cùng đồng đội đối đầu tên sát nhân xảo trá từng phút giây nghẹt thở… cho đến tận kết thúc sững sờ!
Tiểu thuyết được dịch ra 22 thứ tiếng trên thế giới, được nhiều tạp chí có uy tín xếp vào danh mục sách bán chạy của thế giới, đứng đầu danh sách sách bán chạy của báo Đức Der Spiegel.
 Qua những cuốn sách văn học trên chúng ta đã độc được bao nhiêu cuốn rồi ạ. Có lẽ đây chính là một kho tàng đáng giá nhất cho chúng ta. Những tác phẩm chứa đựng những nội dung cực hay mà tác giác muốn gửi gấm đến các bạn đọc nhiều điều hay, nhằm đưa các bạn đến thế giới của họ và hiểu hơn về thế giới của bản thân mình hơn.
Top 5 sách văn học hay nên đọc trong cuộc sống

Top 5 sách văn học hay nên đọc trong cuộc sống

Trong cuộc sống của mỗi người điều hiện diện một đồ vật mà được xem là bạn thân của chính mình, riêng tôi thì nhiều lắm nhưng đối với tôi. Sách là một người bạn thân cực nhé! Tôi luôn thích ngắm và đọc sách lắm không hiểu sao nữa, nhưng đối với tôi sách là một người bạn thân không thế tác rời được.

Về một số sách tôi hay đọc thì chỉ là một số cuốn sách văn học hay mà mọi người có biết tôi từng đọc những quyển sách nào chưa?

Mình xin giới thiệu cho các bạn vài tựa sách nhé hay lắm:

Ai Cũng Có Một Khoảng Trời Giấu Kín

Người ta thường nói , “Tình yêu là đòi hỏi, ởi vì đòi hỏi nên ngắn ngủi. Tình bạn là dung thứ, bởi vì dung thứ nên lâu dài.” Tôi tin rằng tình bạn sâu đậm sẽ tồn tại một tình yêu – không phải tình yêu của nam nữ ( vì tôi thường nói vói con bạn thân rằng “Tao yêu Mày”, và tôi thật sự nghĩ vậy ) , mà chỉ đơn giản là tình yêu; và ngược lại, một tình yêu lý tưởng sẽ có một tình bạn chân thành.

“…Nhưng kể cả sau này chúng vẫn nhấn chìm tôi vào trong đau đớn. Đây là bản chất của sự đau khổ. Sự đau khổ sẽ không bao giờ biến mất, nhưng điều ấy đôi khi không phải là một thứ gì đó tồi tệ. Sẽ say lầm nếu như ta cố gắng quên đi điều ấy, bởi vì đôi khi buồn đó là một biểu hiện của một tình yêu lâu dài. Có những lúc tình yêu có khi rất đau đớn, nhưng nó vẫn là một điều không thể thiếu.”

Ai Cũng Có Một Khoảng Trời Giấu Kín là một cuốn sách nhỏ nay sẽ không làm cho bạn hạnh phúc hay bất cứ ai trong chúng ta hạnh phúc; nó chỉ đơn giản là một người kể chuyện trong chốc lát, và để lại trong lòng ta những câu nói nhẹ tênh như vệt nước nhỏ đọng lại trên bàn.

Giống như một buổi hẹn gặp giữa hai người bạn thưởng trà và tâm sự cùng nhau – những vệt nước từ đáy cốc sẽ chảy xuống, nguội đi rồi bốc hơi.

Cuốn sách Ai Cũng Có Một Khoảng Trời Giấu Kín nhỏ này được xem là một cuốn sách văn học hay, sẽ làm bạn với những gì sâu kín nhất trong lòng chúng ta, là một người lắng nghe đặc biệt, tĩnh lặng và thấu hiểu ta vô cùng.

Bước Chạy Thanh Xuân

Thăng bằng tốt lắm. Kiyose cố gắng nén sự phấn kích để xem từng bước chân của cậu ta. Lưng thẳng theo trục. Chân từ đầu gối trở xuống duổi thẳng. Bờ vai thả lỏng, cổ chân nhịp nhàn nhận lấy xung động mỗi lần bàn chân chạm đất. Bước chạy vừa mềm mại và đầy uy lực. Có vẻ cậu ta đã phát hiện ra người đuổi theo nên đến chỗ có ánh đèn đường ngoảnh đầu lại.

Trông thấy khuôn mặt nhìn nghiêng ấy, Kiyose không khỏi à một tiếng. Là cậu sao ? Lòng anh dâng lên mộ cảm xúc, chẳng biết là niềm vui hay nổi sợ hãi. Kiyose có linh cảm rằng đây là khởi đầu cho điều gì đó. Anh tăng tốc, lao lên chạy song song với cậu thanh niên. Như thể bị ai đó xui khiến, Kiyosr vuột miệng hỏi:“cậu thích chạy bộ à?”.

Miura Shion sinh năm 1976 tại Tokyo, Nhật Bản.

Năm 2000: ra mắt tác phẩm đầu tay Hakuto suru Mono ni Maru. Bà được xem là mẹ đẻ các cuốn sách văn học hay nhất.

Không dừng lại ở đó bà còn được một số giải thưởng lớn trong nước như là:

Năm 2006: giải thưởng văn học Naoki.

Năm 2012: Giải thưởng Honya Taisho.

Đủ Yêu Thương, Hạnh Phúc Sẽ Đông Đầy

Hạnh phúc là gì?

Hạnh phúc là ở bên gia đình, là tiếng mẹ cất tiếng hỏi han “đã ăn cơm chưa con? Hôm nay đi làm có mệt không”?.

Hạnh phúc là khi tình yêu thằm kín 15 năm được đáp lại.

Là khi có một ngôi nhà để trở về, có một người bạn để đồng hành, có niềm đam mê hướng đến, có một ước mơ thực hiện.

Hạnh phúc là ra đi để trốn tránh một người không thương nhưng lại tìm thấy một người có thể cùng mình đi đến tận cùng thế giới.

Là khi có người khiến ta cam tâm dợi chờ, và chính người, cũng tự nguyện đợi ta.

Những ai loay hoay kiếm tìm những tình yêu xa xôi, đang mãi miết hạnh phúc cao vời nhưng hoài phí công sức thì cuốn “đủ yêu thương, hạnh phúc sẽ đông đầy!” chính là viết ra dành cho bạn.

Quyển sách “đủ yêu thương, hạnh phúc sẽ đông đầy” là một tự sách văn học hay của nhiều tác giả viết ra nhầm xoa dịu đi những nổi đau bị hằn sau từ bao lâu nay.

Yêu Sao Để Không Đau

Trong tình yêu, sợ nhất là những khoảng cách vô hình. Là khi hai con người luôn kề cạnh nhau. Nhưng lại chẳng tin tưởng, thấu hiểu nhau. Luôn sợ sệt, e dè, chừng mực.

Và rồi sẽ có lúc, sự vô hình đó sé trở nên hữu hình. Xa dần, rồi lạc mất nhau.

Cứ tưởng rất bất ngờ và đột ngột. Nhưng vốn dĩ, nó đã nhen nhút từ rất lâu.

Tôi đã từng đọc được ở đâu đó rằng, chia tay, đau lòng nhất là khi nghĩ về những điều mà cả hai đã từng hứa với nhau. Nhất là những lời hứa dở dang, chưa thực hiện được.

Mà đúng thật. Mà chính tôi cũng từng ị thất hứa như vậy. Hụt hẫng, đau lòng, thất vọng, khó chịu… rất nhiều cảm xúc chồng chéo nhau, khi người đã đi mất rồi, nhưng những gì người nó nó cứ mãi mới và chưa bao giờ cũ.

Tác phẩm yêu sao để không đau là một cuốn sách văn học hay lôi cuốn người đọc vào từng câu chuyện của tác giác.

Góc Khuất Đàn Bà

Tác phẩm Góc khuất đàn bà đã động lại trong lòng bạn đọc và cả chính tác giả những câu hỏi hoặc nhưng lời giải đáp hết sức là thực tình và hợp lý.

Có lẽ khi sinh ra là thân phận đàn bà, là phụ nữ, từ những tháng ngày tuổi trẻ không cần si nghĩ đến ai, rồi đến khi trưởng thành mang trong lòng bao nghĩ suy hay đến khi trở thành một người đàn bà thuần thục lại đem trong mình là hàng trăm những âu lo dang dở.

Từ một bí mật nhỏ nhoi, dần dần lại trở thành một góc khuất sâu thẳm trong tận sâu tấm lòng của người đàn bà, đã hằn sâu vào đó không thể nào dứt ra được cả.

Từ một giọt nước mắt, lại trở thành một nỗi khổ bất tận ngự trị mãi trong lòng của họ.

Trong cuốn sách “Góc khuất đàn bà”, Tác phẩm này cũng đem lại cho ta một cảm nhận đó là một quyển sách văn học hay và đáng làm nên câu hỏi, ai là người đau khổ nhất?

Sau cùng, trong “Góc khuất” của đàn bà, bao nhiêu là đau khổ do đàn ông tạo ra, hay là do tự mình tạo nên, ai biết?

Rốt cuộc, là đàn ông phụ họ, hay họ phụ chính mình?